【ĐM/ON-GOING】Hai A Gặp Nhau Ắt Có Một O

Chương 42



"Quá tam ba bận gì cơ?"

Giản Tùng Ý ngơ ngác một lúc mới bắt được nhịp điệu, nhất định là mỗi lần mình tới kì phát tình Bách Hoài đều đến lo liệu cho mình cho nên anh thấy phiền đây mà.

Cậu thấp giọng, giải thích cứng nhắc: "Tôi là lần đầu tiên làm Omega, không có kinh nghiệm…"

"Vậy tôi là lần thứ hai làm Alpha sao?"

Bách Hoài đem mấy chai lọ và ống tiêm cất kĩ, anh bỏ mọi thứ vào ngăn sâu nhất của ba lô, kéo khóa kéo lên rồi như có như không liếc mắt trêu Giản Tùng Ý.

Giản Tùng Ý tiếp tục giải thích cứng nhắc: "Tôi tự cho mình là Alpha cho nên không học Giáo dục giới tính kĩ…"

Nói đến đây, quả thật Bách Hoài hiểu rõ về Omega hơn Giản Tùng Ý rất nhiều, dù sao lần đầu tiên đi học Giáo dục giới tính, anh vẫn luôn lắng tai nghe giảng về sinh lí của Omega.

Nghĩ vậy, Giản Tùng Ý đột nhiên kì quái hỏi lại một câu.
"Bạn học tiểu Bách, năm đó bạn tự cho mình là một Omega cho nên có ảo tưởng muốn làm mẹ hiền dâu thảo hay không?"
Bách Hoài liếc cậu: "Chẳng lẽ bây giờ cậu biết mình là một Omega cho nên muốn tới làm mẹ hiền dâu thảo sao?"

Giản Tùng Ý: "… Cậu đây là kì thị giới tính, tôi coi thường cậu!"

Không hợp lý.

Bách Hoài cũng không có ý định nói đạo lý với Giản Tùng Ý, nhìn thấy cậu đã khôi phục trạng thái bình thường liền đeo ba lô lên đi ra ngoài.

Lúc ra khỏi cửa, loa trường vừa lúc vang lên "Thời gian làm bài còn mười lăm phút."

Bỗng Giản Tùng Ý đi nhanh, đứng chắn trước mặt Bách Hoài: "Thiếu chút nữa tôi quên mất, tôi còn có chuyện chưa tính xong với cậu đây. Cậu nói đi, tại sao cậu lại muốn nộp giấy trắng hả?" Giản Tiểu Tùng nhìn qua có vẻ rất tức giận.

Ngón tay Bách Hoài siết nhẹ quai đeo ba lô: "Tôi không nộp giấy trắng, chỉ là bài điền từ và viết văn chưa viết mà thôi. Thế cậu làm xong rồi à?"

"Sau bài đọc hiểu thì tôi viết đại đại thôi."

Bách Hoài gật gật đầu: "Chúng ta đều là kẻ tám lạng người nửa cân. Lần này may mắn cho tên Dương Nhạc kia chiếm được tiện nghi."

"Vậy khó lắm nha." Giản Tùng Ý cực kì tự tin, 'Lần này đề khoa học tự nhiên khó, phỏng chừng khoảng cách điểm số của tôi với bọn Dương Nhạc là một cái hố sâu đấy, kém mấy điểm tiếng Anh cũng không sao chỉ có điều tôi không biết cậu thế nào thôi."

Bách Hoài khiêm tốn đáp lời: "Môn khoa học tự nhiên của tôi cũng tàm tạm, đủ qua môn."

"Có rớt khỏi top ba không? Nếu một lần rớt top ba thì hi vọng có tên trong danh sách cử đi Thanh Hoa cũng vụt tắt đấy."

"Không đến mức rớt khỏi top ba. Chỉ có điều dù tôi mỗi lần thi đều là top một cũng không thể có tên vào danh sách của Thanh Hoa được, cho nên chẳng ảnh hưởng gì đâu."

Giản Tùng Ý cảnh giác hỏi ngược lại: "Có phải cậu có chuyện gì gạt tôi hay không?"

Bách Hoài cười cười: "Không có gì, về sau cậu sẽ biết. Tôi chỉ muốn nói cho cậu biết rằng lần thi tháng này không quan trọng với tôi, cho nên cậu không cần phải có gánh nặng tâm lí đâu."

"Làm sao có thể không quan trọng được? Làm sao có thể không có gánh nặng tâm lí chứ?"

"Ừ, lúc trước chúng ta có cược mà, chuyện đó rất quan trọng." Bách Hoài rõ ràng không muốn tiếp tục nói về đề tài này, bắt đầu nói chuyện không đứng đắn.

Giản Tùng Ý không muốn pha trò cùng anh, hiếm khi bình tĩnh nói chuyện: "Cậu đừng ngắt lời tôi, tôi nghiêm túc nói cho cậu biết. Dù thế nào thì lần này có ảnh hưởng tới thành tích của cậu hay không thì cậu cũng phải đáp ứng tôi, từ nay về sau không được như thế nữa. Cậu không cần vì chuyện của tôi mà ảnh hưởng đến chuyện của mình."

Ngừng một chút lại nói: "Bách Hoài, cậu có biết không? Cậu cứ làm như vậy mãi thì tôi khó xử lắm."

Nói xong cậu cúi đầu, dúi cằm mình vào cổ áo đồng phục của anh rồi quay người đi, không đợi Bách Hoài trả lời.

Bách Hoài nhìn bóng lưng của người kia, chậm rãi hạ tầm mắt xuống: "Ừ, tôi biết rồi."

Giọng điệu không nghe ra cảm xúc.

Gió thu lướt qua sân trường.

Khô nóng và đỏ ửng trên mặt Giản Tùng Ý dần biến mất hết.

Bên ngoài lầu Bắc trồng rất nhiều cây bạch quả, lá khô rơi lả tả như trời thả cơn mưa hồ điệp.

Có một chiếc lá mê mẩn sắc đẹp, chao đảo thân lá mong manh rơi về phía Bách Hoài, anh đưa tay muốn bắt lấy nó thì nó lại đột nhiên lách người qua khỏi kẽ tay, bay về hướng khác.

Chiếc lá vàng ươm uốn mình vòng quanh Bách Hoài, chao tới liệng lui, không biết nó muốn rơi xuống hay là không muốn rơi xuống đất.

Bách Hoài đoán không ra được tâm tư của chiếc lá nhỏ này, thẳng thắn vươn hai ngón tay, kẹp lấy nó rồi bỏ vào trong túi quần. Anh từ tốn đi theo sát Giản Tùng Ý, cùng sóng vai đứng ở cầu thang bên ngoài lớp Một.

Trầm mặc, không nói một lời, ai cũng có tâm sự riêng, nhưng đều là vì nhau.
Chờ tiếng chuông kết thúc của cuộc thi vang lên, mọi người ào ra khỏi phòng như ong vỡ tổ. Hai người mới một trước một sau quay người, ngược dòng người như nước đi về phía phòng học.

Chỉ kì lạ là mọi người ai cũng nhìn Bách Hoài với ánh mắt cực kì ám muội.

Từ Gia Hành hùng hục lao tới, thậm chí còn hít một hơi lớn khí lạnh.

Bách Hoài lạnh lùng nhìn cậu, ý bảo có rắm mau thả.

Cậu bé đáng thương ăn nhiều hành Từ Gia Hành vội vã giơ tay lên, chỉ vào ngực Bách Hoài: "Bách… Bách gia… Tôi vốn đang suy nghĩ cậu nộp bài sớm là vì chuyện gì thì, thì.. Thì ra là thế, chậc chậc." Chậc cái đầu cùi.

Bầu không khí xung quanh Giản Tùng Ý rét đậm rét hại, theo tầm mắt của mọi người nhìn Bách Hoài rồi ngay lập tức hóa đá.

Hôm nay Bách Hoài mặc áo sơ mi cổ tròn màu trắng, lộ ra xương quai xanh, mà trên xương quai xanh trông rất gợi đòn kia vừa lúc lại có một quả dâu.

Tuy không đậm nhưng da Bách Hoài trắng đến biến thái, một chút dấu vết nho nhỏ vậy mà không ngờ thành một quả dâu to tổ bố.

Nhớ ra quá trình tạo dâu, Giản Tùng Ý tiến hành phản ứng cracking ngay tại chỗ, biến thành Giản Hồng Ý.

Mé, nãy mắt mình mù sao? Dấu vết rõ ràng như vậy sao lại không phát hiện ra? Còn có tên này sao dễ dàng giày vò thế? Yếu ớt thế? Chỉ mới liếm một chút, nút một chút, mút một chút mà cũng để lại dấu à?! Bộ tên này là búp bê mềm hay sao?

Thật là…

Thật là…

Không biết xấu hổ. (😳)

Giản Tùng Ý quay người phụng phịu, "Roẹt!" một cái kéo khóa áo đồng phục học sinh của Bách Hoài lên tới tận cổ, đã vậy còn dựng cổ áo của anh lên.

Ánh mắt Từ Gia Hành chạy tới chạy lui trên mặt hai người bọn họ, mặt mũi cực hoang mang: "Năm nay có trend mặc đồng phục như vậy à? Mấy người tham dự fashion mùa nào vậy, tôi không hiểu, hic? Không đúng, chuyện này không quan trọng, quan trọng là… Bách gia, cậu khai mau đi! Tại sao lại có quả dâu này đây?!"

Bách Hoài mặt không đổi, tim không đập, thản nhiên đáp: "Đi nhà vệ sinh, bị muỗi cắn."

Từ Gia Hành cảm thấy IQ của mình bị sỉ nhục nghiêm trọng.
"Nhiều muỗi lắm mới cắn ra được quả dâu to thế này nhỉ? Chết thật, con muỗi này miệng to quá."

"Cứ cho là vậy đi, miệng nó cũng khá lớn." Nói xong, ngón tay anh vẽ lên không khí cái miệng con muỗi nào đó to vừa đúng cái miệng của Giản Tiểu Tùng.

Từ Gia Hành tin là thật, hít vào một hơi khí lạnh: "Vãi nồi, con muỗi lớn thế à? Không hổ danh là muỗi ở WC ăn c*t lớn lên."

Giản Tùng Ý nghe không nổi, thẳng chân đạp vào mông Từ Gia Hành một cái: "Cậu cút đi!"

Từ Gia Hành ôm cái  mông đau thương hức hức bò ra căn tin.

Đám người trong phòng đã tản ra hết, cuối cùng cũng chỉ còn lại hai người bọn họ.

Bách Hoài chậm rãi kéo khóa kéo áo đồng phục xuống, lấy điện thoại di động ra rồi hướng vào xương quai xanh của mình selfie một tấm.

Giản Tùng Ý bị hành động này của anh làm cho tức đến nổ não.
"Cậu có khùng không hả?!"

Bách Hoài lười biếng tựa lưng vào ghế, lấy ra di động, lắc lắc màn hình trước mặt Giản Tùng Ngốc hai cái: "Con người tôi nhỏ nhen, bình thường nếu ăn miếng thì phải trả miếng, cho nên tôi lưu lại chứng cớ trước khi ai đó lật mặt mà."

Tự biết mình đuối lí, cậu thẹn quá hóa giận: "Vậy giờ cậu muốn thế nào?!"

Bách Hoài híp mắt, cong môi cười cười với cậu: "Cũng không có gì đặc biệt, ăn miếng trả miếng, cậu để tôi cắn một cái thì chuyện này của chúng ta giải quyết xong."

Giản Tùng Ý cảm thấy Bách Bại Hoại này đúng là cố ý khơi chuyện, cực kì tức giận: "Sao cậu nhỏ mọn vậy? Chẳng lẽ giờ chó cắn cậu một cái, cậu cũng muốn cắn lại con chó hả?"

"Gâu vài tiếng nghe thử xem."

"…"

"Không gâu là muốn làm người rồi. Mà làm người thì phải biết câu gieo nhân nào gặt quả nấy, dù sớm hay muộn cũng phải trả thôi."

Giản Tùng Ý thật sự hận đến mức nghiến răng nghiến lợi kèn kẹt còn hơn cậu ông trời.
"Bách Hoài, sao trước kia tôi không phát hiện ra cậu lưu manh như thế này nhỉ?!"

Bách Hoài thong dong bình tĩnh, đưa ra một pha xử lí đi vào lòng người. Anh gõ gõ hai cái lên quả dâu nằm chễm chệ trên xương quai xanh.

"Nói rõ ràng, ai lưu manh?"

"…"

Giản Tùng Ý ngừng thở, sau đó thở phì phò vùi đầu vào cày đề, quyết định hôm nay cho Bách Hoài vào black list.

Hai tai không nghe tra nam nói, một tấm lòng son sách thánh hiền.

Nhưng không biết vì sao cậu nhóc kia đọc lấy đọc để sách thánh hiền mà hai lỗ tai be bé đỏ ửng hết cả lên.

Bách Hoài ngồi bên cạnh thu hết tất cả vào tầm mắt, giả vờ không biết mà cúi đầu mím môi cười trộm.

Có người, ruột để ngoài da, trong lòng xấu hổ chuyện gì đều viết hết trên tai.

[…]

Mà chuyện vườn trường năm mười mấy tuổi, quả thật cũng chẳng có gì che mắt nổi thiên hạ.

Vết đỏ trên xương quai xanh Bách Hoài không ít người đã chiêm ngưỡng, hơn nữa còn có mấy bà tám nhanh tay chụp một tấm post lên diễn đàn.

《Để dấu hôn lộ liễu ở trường như vậy, là mất đi đạo đức hay là sự diệt vong của bản chất con người? 》

Lầu 1: [Đó không phải là điều buồn nhất, điều buồn nhất là sau khi  thi xong, tôi bước ra và phát hiện ra nam thần của mình bị uốn cong! Ai là người trồng dâu này! Mau ló cái mặt ra hai chúng ta đấu tay đôi!]

Lầu 2: [Người ta nói rằng anh ấy bị muỗi đốt khi đi vệ sinh.]

Lầu 3: [Làm như tôi chưa bị muỗi đốt bao giờ hả?]

Lầu 4: [Tôi sẽ trả lời câu hỏi này! Dễ lắm! Hôm nay, Bách Hoài nộp bài thi trước và Giản Tùng Ý cũng vậy, sau đó bọn họ cùng nhau trở về phòng học!]

Lầu 5: [Ah ah ah ah! Tùng Bách* là có thật!!! Tôi biết ngay mà!!!]

*tên cp

Lầu 6: [Đừng đi ngược cp của ta nha lầu trên! Phải là Bách Tùng*!]

*ý là BH ở trên

Lầu 7: [Tùng Bách! Tùng ca của tôi A như vậy, cậu ấy sai có thể ở dưới được?! Nhìn xem ai là người được trồng dâu, không biết nhìn sao? Cảm giác Alpha cao lãnh cấm dục bị ép buộc không thú vị hơn sao?!]

Lầu 8: [Vị thiếu gia kiêu ngạo và độc đoán kia bị ép, không phải còn tỏ ra hưng phấn sao?!]

Lầu 9: [Hãy cẩn thận, bài post này sẽ bị xóa một lần nữa đó. Và tôi thực sự lo lắng hơn về lý do tại sao cả hai đều nộp bài trước?]

Lầu 10: [Lớp Một nói rằng họ nộp bài trước là chuyện bình thường.]

Lầu 11: [Nhưng Bách Hoài lần này hình như còn một tờ giấy trắng nữa.]

Lầu 12: [Diễn biến của câu chuyện này dần trở nên hấp dẫn...]

[…]

Lúc Lý Đình thấy bài post này, ý nghĩ đang chạy tới chạy lui trong đầu gã bỗng dưng đứng yên lại.

Gã mở ảnh ra xem, phóng to, nhìn chằm chằm vào dấu đỏ kia một hồi lâu. Lý Đình chắc chắn lúc Bách Hoài mới vào nhà vệ sinh, xương quai xanh của cậu ta hoàn toàn không có dấu vết này.
Mà dấu vết kia, người nào dù không có kinh nghiệm yêu đương thì xem phim cũng đủ biết là không bình thường rồi.
Ý nghĩ to gan trong đầu như được bổ sung thêm bằng chứng, càng lúc càng kích thích não của gã.

Cấp hai Lý Đình là bạn học cùng lớp với Bách Hoài, khi đó cơ bản cả lớp ai cũng biết là Bách Hoài có bạn thân không học cùng trường, đó chính là Giản Tùng Ý đang học ở Nam Ngoại. Hình như khi đó Bách Hoài đã từng vì Giản Tùng Ý mà cãi nhau một trận với Vương Sơn, thế nhưng sau khi Bách Hoài chuyển trường về lại, quan hệ giữa hai người bọn họ tựa hồ như đầy mùi thuốc súng.
Đột nhiên bây giờ gã ngẫm lại, bạn bè thì cũng không hẳn là bạn bè, mối quan hệ làm gì đến nỗi cá chết lưới rách như thiên hạ đồn thổi.

Trong WC không biết mùi Omega kia là thật hay giả, lúc ấy chỉ có duy nhất một mình Giản Tùng Ý ở tại nhà vệ sinh. Sau đó còn có Bách Hoài chưa làm xong đề đã nộp bài thi, hơn nữa từ cấp hai cách hai người này đối xử với nhau đã được người ta bàn tán hăng say.

Từng chuyện từng chuyện là từng viên đá nhỏ, xâu lại cuối cùng cũng thành một chuỗi liền mạch.

Đầu năm nay, mọi người đều bổ não hai người kia là AA yêu nhau, chèo thuyền chèo đến mất trí, còn chuyện hai người kia có là couple AA hay không thì lại là một chuyện khác.

Kì thị tính hướng của người khác sẽ bị xử phạt hành chính bằng cách nộp tiền, vậy thì càng không nói tới dư luận thích thêm mắm dặm muối.

Mà nếu Giản Tùng Ý không phải Alpha, câu chuyện chẳng phải càng kích thích hơn sao?

Cái gì A nhất trong các A, bóc trần ra chỉ là kẻ lừa đảo, một tên Omega yếu đuối thì có thể ăn hiếp được ai?

Bản thân gã đã mất tư cách tự tuyển sinh, dù gì giờ phạt cũng bị phạt rồi, đầu trọc làm gì sợ bị nắm tóc, thằng vua cũng thua thằng liều. Tao chết thì mày cũng đừng mong được sống an ổn.

Lý Đình nghĩ vậy, mở khung chat rồi tìm bạn cùng lớp ở Nhất Trung: [Cậu có cách liên lạc với Vương Sơn hoặc Vương Hải không?]

Và bài đăng đó cuối cùng đã bị dừng lại sau nhiều trang tranh cãi và đoán già đoán non.

Lầu z350: [Tôi là Bách Hoài, bị muỗi đốt thật đấy. Tôi đã nộp bài trước vì buổi trưa tôi và Giản Tùng Ý đã ăn đồ ô uế và bị tiêu chảy. Tin đồn chỉ dừng lại ở người khôn, mong các bạn tự hiểu lấy.]

Lầu 351: [Nam thần cũng vào post?!]

Lầu 352: [Chụp ảnh cùng nam thần ở hàng ghế đầu!]

Lầu 353: [Chính chủ chính thức bác bỏ tin đồn! Người hâm mộ nam thần đang hồi sinh tại chỗ!]

….

Mà nhân cách thứ nhất của Bách Hoài kia được Viên Kem Nhỏ nhanh tay chụp ảnh màn hình lại rồi gửi cho anh: [Bách Hoài có lương tâm đấy chứ, cậu ta không làm hoen ố danh tiếng của con trai tôi].

Tin nhắn tới tay anh nhưng nhân cách thứ nhất kia vẫn ngây thơ không biết gì.
Anh cầm lấy di động, lắc lắc trước mặt Giản Tùng Ý, "Này, nhân cách thứ nhất của tôi?"

Giản Tùng Ý tỉnh bơ nói: "Hai chúng ta là huynh đệ của nhau, người xưa có câu tuy hai mà một đấy thôi."

Nói xong cậu lại muốn lấy điện thoại của anh, tuy không cướp được nhưng đầu ngón tay đụng vào màn hình đang có bong bóng chat, ngay lập tức mở ra một nhóm tán gẫu.

Con mắt sắc bén của Giản Tùng Ý ngay lập tức phát hiện điểm không đúng.
"Cậu dùng QQ lúc nào vậy? Còn tin nhắn đó ai gửi? Còn cái gì fan club nữa? Cậu mà cũng biết đu idol à?"

Bách Hoài lấy lại điện thoại: "Không có."

"Chắc chắn có! Fan club gì gì đó mà! Mau đưa tôi xem, tôi muốn xem thử ai có thể khiến Bách gia của chúng ta rớt liêm sỉ như vậy?" Giản Tùng Ý vừa mới dứt lời lại sấn tới muốn cướp điện thoại qua.

Bách Hoài sợ cậu nóng lòng muốn cướp đến mất trí mà va đầu vào bàn cho nên thẳng tay khóa màn hình lại, đặt trên mặt bàn.

Giản Tùng Ý không cam lòng, sấn ra cướp trên giàn mướp, bắt đầu thử mật mã.

Cậu nhập từ sinh nhật của Bách Hoài tới sinh nhật của người trong gia đình Bách Hoài, sau đó nhập sinh nhật ông nội Bách Hoài, cho đến khi điện thoại bị khóa trong ba mươi phút cậu vẫn chưa nhập trúng cái nào.

Bách Hoài không ngăn cản cậu, chỉ buồn cười: "Vậy tôi hỏi cậu, giờ điện thoại tôi bị khóa ba mươi phút rồi, cậu định làm thế nào đây?"

"Tôi đây là vì muốn cậu chuyên tâm ôn tập, cậu hiểu không?" Giản Tùng Ý nói xong còn xấu tính bỏ di động Bách Hoài vào hộc bàn của mình, "Tịch thu, làm xong một bộ đề thi thì tôi trả lại cho cậu, hiểu ý của thầy tiểu Giản chưa?"

Nói xong ai đó chột dạ nên tự mình bắt đầu làm bài thi trước.

Bách Hoài thích nhìn Giản Tùng Ý xấu tính với mình, nuông chiều cậu, cười cười sau đó cũng lấy ra một bộ đề thi bắt đầu làm.

Anh làm đề trong chốc lát lại nhớ ra điều gì, mở miệng nói: "Cậu xem di động thử xem dì giúp việc nhắn tin tới chưa, chắc là sắp mang cơm đến rồi."

"Ừm." Tay phải Giản Tùng Ý làm đề, tay trái theo thói quen lấy từ trong hộc bàn ra điện thoại di động, theo thói quen bấm vào mật mã mình sử dụng hằng ngày.

Mở khóa thành công.

Hình như. Có cái gì đó.

Sai sai…

Màn hình chính không phải là ảnh của Iverson* mà cậu hay để.

* Iverson (Allen Iverson): là một cựu cầu thủ bóng rổ chuyên nghiệp người Mỹ.

Mà là bức tranh sơn dầu nổi tiếng thế giới, Meditative Rose*.

*Meditative Rose: là một tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng của Salvador Dali.

Nhưng mật khẩu thực sự là mật khẩu của chính cậu.

0101, sinh nhật của mình…


Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sau khi sửa lỗi kết quả sẽ cập nhật tại trang Truyện mới cập nhật